Vưu tiên sinh tuy nói "xin hỏi", nhưng gã không lập tức đặt câu hỏi ngay, mà híp mắt cười nhìn Phong Bất Giác: "Câu hỏi mở đầu tương đối đơn giản, đừng căng thẳng nhé."
"Ta từng nói mình căng thẳng sao? Lịch sử vốn là sở trường của ta đấy." Phong Bất Giác thản nhiên đáp.
"Được, xin hỏi... Địch Nhân Kiệt..." Ba chữ này vừa ra khỏi miệng Vưu tiên sinh, Phong Bất Giác đã thở phào nhẹ nhõm. Hắn vốn hơi lo câu hỏi của đối phương sẽ dựa trên một thế giới quan hư cấu nào đó, ví như vừa mở miệng đã nhắc tới Lý Nguyên Phương chẳng hạn, may mà tên mập kia lại nói ra một nhân vật lịch sử có thật. Đã vậy, chứng tỏ kho tàng kiến thức của hắn có đất dụng võ rồi.
"Địch Nhân Kiệt thì mọi người đều rất quen thuộc rồi, Tể tướng thời Võ Chu, nghe đồn phá án vô cùng tài tình." Tên mập họ Vưu kia mới nói được nửa câu đã bắt đầu lải nhải linh tinh.




